Khi U19 Nhật Bản “khóa chặt” trung lộ bằng những hậu vệ có độ chính xác… như đồ Nhật, thì chúng ta không thể tạo đột biến bằng những đường chuyền bổng vào bên trong, mà vẫn phải sử dụng đa phần là các đường chuyền sệt, ngắn hoặc đột phá cá nhân “kiểu Arsenal”. Hậu vệ Nhật cản sạch.
Bất giác nghĩ: Nếu như U19 Việt Nam có thêm một vài nhân tố được người Đức đào tạo bài bản thì sao nhỉ? Cộng thêm kỹ thuật cá nhân và khả năng phối hợp của Arsenal, chúng ta liệu có được những hậu vệ có thể “mua” hết các đường bóng của Myanmar; chúng ta liệu có được những cầu thủ tấn công biết chơi bóng dài khi bế tắc trước người Nhật?
Chúng ta có thể sở hữu một đội bóng thủ tập trung, công đa dạng như là… Dortmund vậy. Và thực tế là chuyện đó đã suýt-có-thể xảy ra.
Trung tâm đào tạo bóng đá Viettel đã từng đặt vấn đề hợp tác với Dortmund hồi năm ngoái. Cuộc suýt-hợp-tác này rình rang trên nhiều mặt báo. Giống với Arsenal, Dortmund là một trong những lò đào tạo nổi tiếng nhất châu Âu. Và khác với các lò đào tạo bóng đá Anh, thì những lò đào tạo bóng đá Đức sản sinh ra những cầu thủ đa năng hơn rất nhiều.
Arsenal và Dortmund cùng đào tạo cầu thủ cho Việt Nam, nghe rất giống một mối tình El Clasico của Tây Ban Nha. Nó có thể cho quả ngọt, rất ngọt. Nhiều CĐV đã hy vọng và chờ đợi.
Nhưng rồi sau khi Viettel thay tổng giám đốc vào đầu năm nay, thì câu chuyện này “tịt” – không còn ai nhắc đến nữa, mà không rõ nguyên nhân tại sao. Thậm chí là sau đó một thời gian ngắn thì có tin Viettel định giải thể Trung tâm đào tạo bóng đá.
Tóm lại, “ông nhà nước” Viettel đã không muốn làm, hoặc không làm được điều mà bất kỳ ai sở hữu một trung tâm đào tạo cũng muốn có. Xin nhắc lại: đó là Dortmund, nơi đã biến Shinji Kagawa, cao một mét bảy mươi hai, đang đá giải hạng 2 Nhật, trở thành siêu sao hàng đầu thế giới.
Thành công kinh ngạc của U19 trong lòng người hâm mộ hôm nay, bắt đầu từ những cái bắt tay của ông Đoàn Nguyên Đức với lãnh đạo Arsenal ở London. Cái bắt tay ấy không đơn giản, ông Đức đã phải mua quảng cáo trên sân Emirates để đặt nền móng cho sự hợp tác đội bóng Anh. Tất nhiên quảng cáo của Arsenal thì không rẻ.
Một doanh nghiệp nhà nước thì khó mà thực hiện những quyết định linh động kiểu như vậy. Cho dù các tập đoàn nhà nước có tiền. Còn các sở ngành địa phương thì chắc chắn là không thể.
Đặt câu chuyện của Viettel cạnh HAGL không phải để lên án – có thể đấy chỉ là khác biệt về chiến lược, Viettel không cho rằng bóng đá là quan trọng, có thể lãnh đạo Viettel không thích bóng đá. Kể lại chỉ để thấy rằng HAGL đã làm được một việc khó, không phải ai có tiền cũng làm được, bằng sự linh động và uyển chuyển của một “ông tư nhân”.
Cuộc “xã hội hóa bóng đá” đã thành công với hình mẫu HAGL – biển người trên sân Mỹ Đình đêm qua có giá trị hơn bất cứ chiếc cúp nào. Và nó không chỉ là bài học cho riêng bóng đá.
Hãy thử tưởng tượng đến việc Đại học Quốc gia “linh động” bỏ vài triệu USD ra mua lại cổ phần trong một công ty của Mỹ để sử dụng chất xám của họ trong đào tạo. Tất nhiên là khó tưởng tượng. Và tất nhiên là các trường đại học thuộc sở hữu tư nhân của Âu-Mỹ làm việc này suốt.
Nhưng làm sao để “xã hội hóa giáo dục” hay nhiều cái “xã hội hóa” khác thành công lại là một vấn đề nan giải hơn nhiều.
Bất giác nghĩ: Nếu như U19 Việt Nam có thêm một vài nhân tố được người Đức đào tạo bài bản thì sao nhỉ? Cộng thêm kỹ thuật cá nhân và khả năng phối hợp của Arsenal, chúng ta liệu có được những hậu vệ có thể “mua” hết các đường bóng của Myanmar; chúng ta liệu có được những cầu thủ tấn công biết chơi bóng dài khi bế tắc trước người Nhật?
Chúng ta có thể sở hữu một đội bóng thủ tập trung, công đa dạng như là… Dortmund vậy. Và thực tế là chuyện đó đã suýt-có-thể xảy ra.
Trung tâm đào tạo bóng đá Viettel đã từng đặt vấn đề hợp tác với Dortmund hồi năm ngoái. Cuộc suýt-hợp-tác này rình rang trên nhiều mặt báo. Giống với Arsenal, Dortmund là một trong những lò đào tạo nổi tiếng nhất châu Âu. Và khác với các lò đào tạo bóng đá Anh, thì những lò đào tạo bóng đá Đức sản sinh ra những cầu thủ đa năng hơn rất nhiều.
Arsenal và Dortmund cùng đào tạo cầu thủ cho Việt Nam, nghe rất giống một mối tình El Clasico của Tây Ban Nha. Nó có thể cho quả ngọt, rất ngọt. Nhiều CĐV đã hy vọng và chờ đợi.
Nhưng rồi sau khi Viettel thay tổng giám đốc vào đầu năm nay, thì câu chuyện này “tịt” – không còn ai nhắc đến nữa, mà không rõ nguyên nhân tại sao. Thậm chí là sau đó một thời gian ngắn thì có tin Viettel định giải thể Trung tâm đào tạo bóng đá.
Tóm lại, “ông nhà nước” Viettel đã không muốn làm, hoặc không làm được điều mà bất kỳ ai sở hữu một trung tâm đào tạo cũng muốn có. Xin nhắc lại: đó là Dortmund, nơi đã biến Shinji Kagawa, cao một mét bảy mươi hai, đang đá giải hạng 2 Nhật, trở thành siêu sao hàng đầu thế giới.
Thành công kinh ngạc của U19 trong lòng người hâm mộ hôm nay, bắt đầu từ những cái bắt tay của ông Đoàn Nguyên Đức với lãnh đạo Arsenal ở London. Cái bắt tay ấy không đơn giản, ông Đức đã phải mua quảng cáo trên sân Emirates để đặt nền móng cho sự hợp tác đội bóng Anh. Tất nhiên quảng cáo của Arsenal thì không rẻ.
Một doanh nghiệp nhà nước thì khó mà thực hiện những quyết định linh động kiểu như vậy. Cho dù các tập đoàn nhà nước có tiền. Còn các sở ngành địa phương thì chắc chắn là không thể.
Đặt câu chuyện của Viettel cạnh HAGL không phải để lên án – có thể đấy chỉ là khác biệt về chiến lược, Viettel không cho rằng bóng đá là quan trọng, có thể lãnh đạo Viettel không thích bóng đá. Kể lại chỉ để thấy rằng HAGL đã làm được một việc khó, không phải ai có tiền cũng làm được, bằng sự linh động và uyển chuyển của một “ông tư nhân”.
Cuộc “xã hội hóa bóng đá” đã thành công với hình mẫu HAGL – biển người trên sân Mỹ Đình đêm qua có giá trị hơn bất cứ chiếc cúp nào. Và nó không chỉ là bài học cho riêng bóng đá.
Hãy thử tưởng tượng đến việc Đại học Quốc gia “linh động” bỏ vài triệu USD ra mua lại cổ phần trong một công ty của Mỹ để sử dụng chất xám của họ trong đào tạo. Tất nhiên là khó tưởng tượng. Và tất nhiên là các trường đại học thuộc sở hữu tư nhân của Âu-Mỹ làm việc này suốt.
Nhưng làm sao để “xã hội hóa giáo dục” hay nhiều cái “xã hội hóa” khác thành công lại là một vấn đề nan giải hơn nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét