Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Bóng ma “chuyển nhượng miệng” & nỗi sợ của các đại gia

VCK EURO 2016 có thể là lý do khiến các cầu thủ hạn chế thay đổi môi trường giữa mùa giải. Nhưng khi tài khóa của các CLB gần như đóng băng trong phiên chợ Đông, động lực nào đủ lớn khiến nhiều ông lớn “án binh bất động”?
Fernando Torres và Andy Carroll được mua về ở mùa Đông dưới áp lực của “chuyển nhượng miệng”


Fernando Torres và Andy Carroll được mua về ở mùa Đông dưới áp lực của “chuyển nhượng miệng”
Cái thời mà tiền bị ném qua cửa sổ vô tội vạ đã qua. Tháng 1/2011,Fernando Torres về Chelsea với mức giá kỷ lục 50 triệu bảng. Trong 30 ngày điên rồ năm ấy, tổng chi của cả Premier League là 225 triệu bảng. Giờ này năm ngoái, giá trị của “bom tấn” Wilfred Bony là 28 triệu bảng, và số tiền 20 CLB bỏ ra là 130 triệu bảng. Thời điểm bài báo này xuất bản, sàn mua bán mới chứng kiến 95,1 triệu bảng được giao dịch. Những đội tích cực nhất là Norwich, Newcastle và Bournemouth, 3 ứng viên… xuống hạng. 

Xu thế những năm gần đây là “giảm”. Nhóm dẫn đầu im ắng, cá biệt Man City chưa chi đồng nào. Các đại gia cẩn trọng hơn hay luật công bằng tài chính FFP đã phát huy tác dụng? Không hẳn. Tiền luôn sẵn và cách lách luật chẳng thiếu.  

Tuần trước, tạp chí Esquire nhắc tới chi tiết: “Cửa sổ mùa Đông” tại xứ Sương mù bị chi phối bởi “Chuyển nhượng miệng” (nguyên tác: Rumour Mill). Có thể, đây mới là lời giải cho thắc mắc: Vì sao Premier League thờ ơ với TTCN giữa năm?

“CHUYỂN NHƯỢNG MIỆNG” LÀ GÌ?
Năm 1969, thị trường báo in thể thao tại Anh bùng nổ. Nhưng vì công nghệ in ấn ngày ấy chưa tân tiến, gặp nhiều trở ngại nên các tòa soạn báo không thể chờ tới khi các trận đấu của giải Ngoại hạng khép lại để làm bài tường thuật. Họ buộc phải hoàn thành bài vở trước 5h chiều (giờ kết thúc của vòng đấu), đảm bảo giờ truyền tệp tới nhà in. Nhằm khắc phục điểm yếu này, phần lớn ấn phẩm báo chí thể thao sử dụng những tác phẩm chân dung lấp vào trang cuối cùng - vốn được coi là mục “tin nóng nhất”. 

Rupert Murdoch - cha đẻ của “chuyển nhượng miệng”

Rupert Murdoch, ông trùm truyền thông người Mỹ gốc Australia, chủ sở hữu tập đoàn News Corp, thuở ban đầu cũng dấn thân vào thị trường báo thể thao màu mỡ nhưng đầy thách thức. Với ấn phẩm chính The Sun, Murdoch tin rằng ông có thể định hướng dư luận theo một cách khác, hoàn toàn mới lạ, không đi vào lối mòn bình luận, kể chuyện. 

Ông nhận ra bạn đọc rất quan tâm tới chuyện nhân sự ở các đội bóng, đặc biệt là đội lớn. 

Murdoch quyết định yêu cầu phóng viên của mình nghĩ một cái tên nổi tiếng trong giới cầu thủ, bịa ra anh này được liên hệ với đội Y (M.U, Arsenal, Liverpool…), mở thành chuyên mục “Rumour Mill”, lấp vào trang cuối. Hoàn toàn vô hại bởi nó là “tin đồn”!  

CÁN CÂN MUA BÁN MỚI 
Rumour Mill những ngày đầu đơn giản là tin đồn lá cải. Nhưng rõ ràng, chúng có sức hút rất lớn. Chỉ biết rằng người ta cứ đổ xô đi đọc tin chuyển nhượng chẳng rõ nguồn gốc. 

Lợi dụng sức lan tỏa của những tin đồn truyền miệng, các cầu thủ từ vị thế là “mặt hàng” bị đem ra đổi chác giờ lại chủ động trong công tác chuyển nhượng. Dựa vào tầm ảnh hưởng của người đại diện, họ tìm gặp và trả tiền cho cánh phóng viên, đề nghị các tờ báo đăng tin “Man Utd theo đuổi anh X”. Tin này sau khi công bố sẽ tạo sóng dư luận, và Man City, Chelsea hay Arsenal sẽ quan tâm ở một chừng mực nào đó. Bỗng dưng, giữa anh X và các CLB lớn đã xuất hiện sợi dây gắn kết. Khả năng Man Utd hay Chelsea tiền hành đàm phán là khả thi. 


Thông thường, quy trình “chuyển nhượng miệng” khá đơn giản. Sau công đoạn liên hệ với báo chí, người đại diện sẽ “đấm” thêm chút tiền cho phóng viên để người này làm trung gian liên lạc với CLB. Nếu có phản hồi, cầu thủ được yêu cầu xác nhận lại nguyện vọng của mình là đi hay ở, đi thì xem qua hợp đồng phía đội mua soạn trước. 

Phần lớn những vụ mua bán kiểu này đều hoàn tất trước cả lúc đội bán hiểu ra chuyện gì đang xảy đến. Nhờ đặc tính “nhanh, gọn” mà “chuyển nhượng miệng” là phương thức làm ăn ưa chuộng trong phiên chợ Đông. 

ÁM ẢNH CỦA ÔNG LỚN
Hết bước một (tung tin đồn), sang bước hai (CLB liên hệ cầu thủ), người đứng đầu sau khi bàn bạc với HLV trưởng sẽ cử thư ký thay mặt CLB đứng ra đàm phán. Không cần đội ngũ tuyển trạch viên, hội đồng chuyển nhượng do quỹ thời gian gói gọn trong 1 tháng. 

Gặp thư ký, người đại diện của cầu thủ tiếp tục tung chiêu. Anh ta sẽ nhờ cậy bên báo giới, bắn tin cho thư ký rằng “Đội A đang chèo kéo anh B này, chậm là mất hàng tốt”. Sợ hỏng việc nên trong vòng 1 tiếng đồng hồ, thư ký sẽ nhanh chóng hoàn tất thủ tục giấy tờ của 8 loại văn bản khác nhau trong hợp đồng và thế là anh B bỗng chốc là người của đội A. Kiểm chứng duy nhất của thư ký về trình độ của anh B đôi khi chỉ là một đoạn video trên youtube. 



Năm ngoái, HLV Pellegrini tiết lộ ông chỉ biết năng lực của Wilfred Bony qua đoạn clip người đại diện của tiền đạo này gửi. Bryan Oviedo tới Copenhaghen vào tháng 2/2010 từ quê nhà Costa Rica bằng vài tệp ảnh động (Gif) bắn vào e-mail. Theo Secret Footballer, 90% hợp đồng chuyển nhượng mùa Đông diễn ra với cách thức tương tự. 

Nói chung, xác suất thành công của những thương vụ kiểu này thường thấp. Rủi ro các CLB phải hứng chịu là quá lớn. Man City không ngờ khả năng hòa nhập của Bony chậm đến vậy. Everton là nạn nhân của trò mua bán mập mờ khi hồ sơ bệnh án về chiếc chân gãy hồi Ovideo khoác áo Saprissa bị giấu nhẹm. 

Mãi sau này, phía Chelsea mới phát hiện chiếc đầu gối của Torres mất khả năng phục hồi. Đây là điều tránh được nếu Abramovich bình tĩnh hơn, thay vì quyết dứt điểm do lo ngại Torres về Madrid (thực tế, phía Real Madrid khẳng định họ chưa từng có ý định tiếp cận Torres). Mới đây, Arsene Wenger còn thừa nhận ông chưa từng xem trọn vẹn một trận Elneny đá. Wenger phải mua vì khủng hoảng thiếu ở hàng tiền vệ buộc ông đưa thêm người về Emirates.

Tiền bạc vài năm qua không đi đôi với hiệu quả tại Premier League. Cái giá mà những ông lớn phải trả là đủ đắt để họ tỉnh táo hơn. Có tiền nhưng lại để truyền thông và đám môi giới chi phối, giờ đây Arsenal, Man Utd hay Man City chịu “nằm im chờ thời” tới Hè 2016. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét