Lời tự sự: Jose Mourinho
và phần còn lại, bóng tối và ánh sáng, vinh quang và nước mắt, mở tiệc
rồi chia ly, Dario Pistelli kể lại cho chúng ta tường tận tất cả những
gì diễn ra bên trong Giuseppe Meazza câu chuyện về mùa giải 2009/10 vĩ
đại trong lịch sử Inter Milan và làng túc cầu Italia qua cuốn “Chống lại
thế giới”.
Thách thức dư luận
Ít ngày trước khi Serie A
2009/10 khởi tranh, đài truyền hình Sky Italia thực hiện chương trình
đặc biệt chào đón mùa bóng mới trước cổng SVĐ Giuseppe Meazza. Khách mời
đặc biệt là Marcelo Lippi, HLV đương thời ĐTQG Italia lúc bấy giờ.
Cánh phóng viên đặt ra câu hỏi kinh điển theo phản ứng tự nhiên: “Theo ông, ai là ƯCV hàng đầu cho Scudetto?”. Đừng quan tâm tới câu trả lời của Lippi, bởi chắc chắn ông ta sẽ chọn Juventus.
Hãy quan sát cách tiếp cận đề tài của Lippi. “Gã đầu bạc” không đi
thẳng vào vấn đề. Đầu tiên, ông nhấn mạnh Serie A sẽ chết nếu tiếp tục
tồn tại thế độc tôn của Inter. Sau đó, ông khẳng định Inter là một tập
thể mạnh, đặc biệt khi họ được bổ sung Thiago Motta, Diego Milito và
Lucio trong mùa hè. Cuối cùng, Lippi mới đưa ra lựa chọn Juventus bởi
theo HLV lão làng này, đội hình Juve giàu tính cạnh tranh hơn Inter. Một sự lựa chọn chẳng hề ăn nhập với lời nói của chính ông.
Mourinho phản ứng ra sao khi chương trình của Sky Italia lên sóng? “Người đặc biệt” bày tỏ sự cảm thông với Lippi: “Tôi
không có vấn đề gì nếu ông ta hay các bạn viết về Juve. Đó là đức tin,
là tình yêu và là cảm nghĩ của mỗi cá nhân. Tôi cũng biểu quyết cho
Juve”.
Trần đời chưa bao giờ xuất hiện một phát biểu lạ lùng như vậy từ một
HLV chuyên nghiệp. Khác với chúng ta, các HLV có năng lực nhận ra những
điều không ai nhìn thấy. Khi Mourinho nói rằng Juve mạnh nhất Italia, đó
là một sự sỉ nhục với “Bà Đầm Già”. Gọi đó là sự sỉ nhục bởi y như rằng
khi mùa bóng khép lại 9 tháng sau đó, Juve đứng thứ 7, kém Inter 27
điểm, để thua 15/38 trận, lọt lưới 56 bàn – nhiều hơn 3 bàn so với đội
bét bảng Atalanta. Sự ngây thơi của truyền thông xứ mỳ ống khiến báo chí
nước này bị Mourinho lọc lõi chơi vố đau.
Giăng bẫy bằng “ru ngủ”
Ở Rome, đạo diễn lừng danh De Laurentiis chỉ trích Mourinho là gã
ngông cuồng. Ở Milan, Matteoli – Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải kêu gọi
các tifosi quay lưng với Inter và chuyển qua ủng hộ Juve hoặc Milan.
Nhà nhà đều muốn dìm Inter xuống vực sâu.
Vài giờ trước khi TTCN mùa hè 2009 đóng cửa, Inter kích hoạt bom tấn
cuối cùng. Wesley Sneijder gia nhập Nerazzurri theo bản hợp đồng có thời
hạn 5 năm, hưởng lương 4 triệu euro/mùa. Thêm Sneijder, Inter như hổ
mọc thêm cánh. Nhưng Mourinho không đốt cháy giai đoạn. Chiến lược gia
người Bồ Đào Nha muốn tiến tới chức vô địch một cách từ tốn nhất có thể
để trên con đường chinh phục đỉnh cao, ông còn thời gian “chọc tức” đám
đông, tạo đòn bẩy tôn vinh quyền lực tuyệt đối của Inter.
Vòng mở màn, Milan – đối thủ kế tiếp của Inter tại giải VĐQG thắng dễ
Siena. Inter, ở chiều ngược lại bất ngờ bị Bari cầm chân ngay trên sân
nhà. Chỉ cần kết quả của Inter thiếu thuyết phục trong vài vòng liên
tục, báo giới sẽ có cớ phản pháo Mourinho.
Nhưng một lần nữa, tất cả bị Mourinho “cho vào tròng”. Ngày 29/08/09,
Mourinho chứng minh với cả thế giới ở thời hiện tại, không một thế lực
nào đủ sức chống lại Inter. Derby Milano trở thành sân khấu riêng của
Milito và các đồng đội. “Hoàng tử” Argentina lập một cú đúp, Maicon cùng
Stankovic tô điểm thắng lợi hủy diệt bằng hai bàn thắng, khép lại cơn
ác mộng của thầy trò Leonardo.
Chiến thắng ấy của Inter càng trở nên đặc biệt khi đối thủ của họ xảy
ra xung đột nội bộ ngay trên sân. Phút 30, Gattuso gặp chấn thương và
ra dấu thay người. Người được chọn là Seedorf nhưng thay vì khẩn trương
vào sân, tiền vệ người Hà Lan lại lững thững quay về cabin kỹ thuật, mở
túi xách cá nhân tìm thỏi sneaker (socola dạng bánh) rồi mới đăng ký với
trọng tài bàn. Thời gian hạn mức trôi qua và Milan phải tạm hoãn việc
thay người. Hệ quả là Gattuso đứt dây chằng chéo trái, nghỉ hết giai
đoạn lượt đi. Một hình ảnh thể hiện sự tương phản về thái độ thi đấu
giữa hai nửa thành Milan hay rộng hơn là Inter và phần còn lại giải đấu.
Hưởng lợi từ sự ảo tưởng
Bốn vòng đầu, Juve là đội gây ấn tượng mạnh nhất. Đội bóng giàu
truyền thống nhất Italia toàn thắng (Chievo, Roma, Lazio, Livorno). Sau
scandal Calciopoli, Juve giờ đây là một tập thể được tổng hòa từ sức trẻ
và kinh nghiệm. Thế hệ tài năng cũ được giữ nguyên, kết hợp với những
bản hợp đồng chất lượng như Chiellini hay Sissoko.
Juve tự tin tới mức chủ tịch Cobolli Gigli lớn tiếng thách thức Mourinho: “Tôi hy vọng ông ta sẽ ăn nhiều mực hơn”.
Số là trước đó, Mourinho có đưa ra ý kiến cá nhân về bàn thắng không
được công nhận của Mauri (Lazio) vào lưới Buffon. Vẫn là vẻ điểm đạm
quen thuộc, Mourinho chậm rãi trả lời phóng viên tờ Tutto Sport (cơ quan
ngôn luận của Juve): “Chẳng có gì để nói về tình huống đó vì khi TV
chiếu lại cảnh Mauri bị từ chối bàn thắng, tôi đang thưởng thức món mực
sốt đen”. Sau này, Mourinho dùng cụm “Holy words” (một cách chơi chữ từ “Hollywood”), tạm dịch “Lời nói vô nghĩa” khi nhắc tới phát ngôn của ngài Gigli.
Cuối tháng 9/2009, Inter nhận thất bại đầu tiên ở giải quốc nội trên
sân Sampdoria. Liguori và Mughini – hai nhà báo thể thao hàng đầu Italia
không ngần ngại công kích Inter bằng bài viết với tựa đề “Hết rồi, Mou”.
Có cảm giác, người dân Italia căm thù Inter như thể họ phạm phải sai
lầm nghiêm trọng. Thực tế, sai lầm lớn nhất của Inter dưới thời Mourinho
là đứng dậy sau thất bại quá dễ dàng. Sai lầm lớn thứ hai của Inter là
họ cho phép Juve và giới đồng minh huyễn hoặc về bản thân mình. Sau thất
bại trước Sampdoria, Inter thắng một mạch 5 trận liên tiếp. Sự nhàm
chán lại xuất hiện. Inter quá mạnh ở Italia.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét