Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

Chelsea và những viên gạch xù xì

Nếu coi chức vô địch Premier League mùa này là một ngôi nhà thì Jose Mourinho đã chọn tất cả những chất liệu để xây dựng, kể cả những viên gạch xù xì, thô ráp…
 
Người viết xin mở đầu bằng câu nói nổi tiếng của 1 nhà văn người Mỹ, Andrew Fox “Tôi chưa bao giờ viết một cuốn sách hay từ đầu đến cuối. Tôi sẽ chỉ viết phần đầu thật hay, phần kết thật hay và khúc giữa tôi viết bình thường”. Nó phù hợp với tâm lí chung của độc giả, hào hứng đọc phần đầu, mệt mỏi ở phần giữa và háo hức chờ đợi cái kết.
Jose Mourinho không phải là một nhà văn nhưng ông cũng có những triết lý tương tự trong việc đưa Chelsea tới chức vô địch Premier League mùa này. Đầu mùa, chẳng ai có thể phủ nhận khả năng đáng sợ của Mouteam. Giữa mùa, The Blues chơi khá tệ khi cả Costa và Fabregas đều xuống phong độ. Nhưng cuối mùa, sự thực dụng của Mourinho đã đưa gã nhà giàu nước Anh tới cái kết đẹp là vương miện bóng đá Anh sau 5 năm chờ đợi.

Tối qua, Chelsea đã chính thức đăng quang Premier League 2014-15, cái kết đã được dự báo từ giai đoạn lượt đi. Nhưng cảm xúc chẳng vì thế mà nguội lạnh! Sân Stamford Bridge đã bùng nổ trong nụ cười mãn nguyện của tỉ phú Roman Abramovich. Jose Mourinho thì vẫn vậy, lạnh lùng giơ ngón tay cái ám chỉ sự hài lòng về cách triển khai chiến thuật của các học trò. Bầu không khí có thể nói là tuyệt vời cho những ai trót mang tình cảm với màu áo The Blues…
Nhưng ở một góc nhìn đối lập, người ta lại coi chiến công của Chelsea mùa này là sự xuống cấp của bóng đá. Chẳng nói đâu xa, ngay Ruud Gullit, người từng thi đấu và dẫn dắt Chelsea đã gọi lối chơi của Mouteam mùa này là sự “xấu xí, nhàm chán”. Và rất nhiều những lời chỉ trích tương tự đã bay tới Stamford Bridge. Tất cả đều nhắm tới triết lý thực dụng, toan tính đôi khi đến khô khan, tẻ nhạt của Jose Mourinho.
Quả thực, ở giai đoạn lượt về, Chelsea đã thể hiện một hình ảnh hoàn toàn khác, đặc biệt là cách thi triển đấu pháp trong các trận đấu. Ngay cả khi đụng độ các đối thủ “thấp cổ bé họng” ở Premier League, Mourinho cũng chơi thận trọng, lấy hàng thủ làm bàn đạp cho tấn công.
Nói như Ruud Gullit, Chelsea có thừa công cụ để chơi một thứ bóng đá sáng sủa hơn, hấp dẫn hơn và biến chức vô địch nước Anh mùa này của họ trở thành 1 phần thưởng hoàn hảo. Nhưng đó là cách nghĩ của 1 cầu thủ từng chơi ở vị trí tiền đạo và yêu thích bóng đá tấn công. Còn Mourinho, lâu nay ông vẫn thế! Ngay cả khi thừa hưởng đội ngũ tấn công “siêu đẳng” ở Real, Special One vẫn phải chọn phòng ngự làm bàn đạp cho những trận đánh lớn.
Phải nói rằng trong top 4 Premier League mùa này, Chelsea là đội bóng có phong cách trái ngược nhất so với phần còn lại. Đến mức, HLV Pellegrini của Man City từng nói rằng “Chơi với Chelsea, tôi có cảm giác họ là đội bóng nhỏ sở hữu những cầu thủ tốt”.
<p>Liên hệ quảng cáo: 04.3719.1456</p>
Quả thực, cả Arsenal, Man City và Man Utd đều yêu thích tấn công, luôn cố gắng chơi áp đảo trước mọi đối thủ để giành chiến thắng. Họ muốn vô địch trong lòng NHM. Còn Chelsea của Mourinho thì chưa bao giờ cần thứ hư danh đó. Họ cần chức vô địch thật sự. Đó là chiếc cúp bạc được khắc vào lịch sử Premier League và hiển hiện trong phòng truyền thống để rồi bao năm sau, người ta vẫn còn nhắc lại.
Kẻ thắng luôn làm vua! Mourinho đã ý thức rất rõ chân lý đó khi từng đưa Porto, Inter lên đỉnh châu Âu bằng lối chơi xù xì nhưng cực kì hiệu quả.
Nếu coi chức vô địch Premier League mùa này là một ngôi nhà thì Jose Mourinho đã chọn tất cả những chất liệu để xây dựng, kể cả những viên gạch xù xì, thô ráp. Quan trọng là nó lành lặn, có thể xây dựng 1 cách nhanh nhất.

Còn Pellegrini và Wenger thì kĩ tính hơn! Họ chọn những viên gạch đẹp nhưng đáng tiếc thay chất liệu ấy lại chỉ có 1 nửa. Để rồi cứ 2 viên gạch đẹp của Pellegrini và Wenger mới bằng 1 viên gạch xù xì của Mourinho. Ai xây nhanh hơn thì Premier League mùa này đã có kết quả! Với Mourinho, 1-0 cũng có 3 điểm mà 4 hay 5-0 cũng chỉ thu về ngần ấy.
Mourinho bị chỉ trích nặng nhất khi đối đầu với Man Utd và Arsenal. Vấn đề là chẳng CLB nào vô địch một giải đấu kéo dài tới 38 vòng chỉ với 2 hoặc một vài trận đấu cả. Những ai chỉ trích Mouteam đã lỡ quên mất rằng họ đã có 1 lượt đi quyến rũ. Họ sở hữu chân sút lọt top xuất sắc nhất Premier League mùa này (Diego Costa) và 1 kiến tạo gia sắp phá vỡ kỉ lục của Thierry Henry (Fabregas).
Khó có thể chỉ vì 1 vài trận đấu “tình thế” mà quy chụp chiếc vương miện của Chelsea mùa này là xấu xí. Những người có góc nhìn khách quan sẽ đánh giá Chelsea quả là một CLB ứng biến tuyệt nhanh với các tình huống. Khi có đầy đủ hảo thủ, họ chơi tấn công rất hay, cũng tạo ra những trận cầu mưa bàn thắng. Nhưng trong thế bí, Mourinho phải chọn lối đá chắc chắn, an toàn. Đó mới là biết người, biết ta…
Nếu ai nói rằng Abramovich không hài lòng với cách chơi của Mourinho có vẻ họ đã nhầm khi chứng kiến nụ cười rạng rỡ của tỉ phú Nga trên khán đài Stamford Bridge tối qua. Ông đã “trảm” rất nhiều nhà cầm quân chỉ vì thiếu danh hiệu thì tại sao có thể phũ phàng với Special One. Vừa muốn đẹp lại thành công thì quả thực quá khó trong bối cảnh bóng đá đã khác xưa quá nhiều…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét